Đào thân
Nắng hạ tràn trên quê hương, mình chợt nhớ đến những mùa hạ đã qua. Đó là những nỗi buồn của lứa tuổi học trò khi sắp xa thầy, xa bạn, xa đi những kỹ niệm êm đềm của lứa tuổi hồn nhiên. Ngày mai đây, mỗi đứa sẽ ra đi, từ giã mái trường thân yêu nầy đến một chân trời xa hơn.
Trước lúc chia tay mình chúc Đào sức khỏe và đạt những ước mơ trong những tháng năm còn lại. Mình mong Đào hãy nhớ mãi người bạn trai cùng lớp này nhé!
Bạn cùng lớp
Nguyễn Hữu Trâm Em
Địa chỉ: Thôn 3 - Đại An - Đại Lộc - Quảng Nam - Đà Nẵng.
Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010
Hạ chia tay 83
Đào thân mến!
"Phượng vẫn rơi xác phượng tả tơi
Nghe tiếng ve réo gọi hồn tôi
Thôi cạn ly giả từ nhau nhé..."
Hai xuân đã trôi qua, hè chạy về nhanh thế. Thé là hết hai năm chung sống dưới mái trường này, hạ chia tay đã về kia đó. Biết viết gì đây cho Đào chỉ mượn trang giấy trắng viết vào đây những dòng chứ thân quen để làm lưu niệm cho những ngày nơi ấy, viết vào đây để nhớ vào lúc này. Ngày mai lại chia tay, Đào về nơi ấy xin đừng quên Sơn nhé, cô bạn hiền lành dễ thương nhất lớp
Thôi, xa cách mãi từ đây.
Chào thân ái!
Trần Ngọc Sơn
Thôn 5 - Tiên Ngọc - Tiên Phước.
"Phượng vẫn rơi xác phượng tả tơi
Nghe tiếng ve réo gọi hồn tôi
Thôi cạn ly giả từ nhau nhé..."
Hai xuân đã trôi qua, hè chạy về nhanh thế. Thé là hết hai năm chung sống dưới mái trường này, hạ chia tay đã về kia đó. Biết viết gì đây cho Đào chỉ mượn trang giấy trắng viết vào đây những dòng chứ thân quen để làm lưu niệm cho những ngày nơi ấy, viết vào đây để nhớ vào lúc này. Ngày mai lại chia tay, Đào về nơi ấy xin đừng quên Sơn nhé, cô bạn hiền lành dễ thương nhất lớp
Thôi, xa cách mãi từ đây.
Chào thân ái!
Trần Ngọc Sơn
Thôn 5 - Tiên Ngọc - Tiên Phước.
Hè 1983
Đào thân yêu,
Trong những giây phút đầy lưu luyến và nhớ nhung nầy, anh biết viết gì cho em bây giờ. Anh xin gửi vào đây mấy dòng thơ để nhớ
Giờ phút chia tay đã đến rồi
Con thuyền ngăn cách bắt đầu trôi
Mối nặng tình thương đành phải dứt
Mong thời gian khác bạn gặp tôi
SP, 22/5/83
Lê Văn Hiên
Thôn 1 - xã Tiên Cảnh - Tiên Phước - QNĐN
Trong những giây phút đầy lưu luyến và nhớ nhung nầy, anh biết viết gì cho em bây giờ. Anh xin gửi vào đây mấy dòng thơ để nhớ
Giờ phút chia tay đã đến rồi
Con thuyền ngăn cách bắt đầu trôi
Mối nặng tình thương đành phải dứt
Mong thời gian khác bạn gặp tôi
SP, 22/5/83
Lê Văn Hiên
Thôn 1 - xã Tiên Cảnh - Tiên Phước - QNĐN
Nắng hạ 1983
Đào thân mến
Mới đó mà hời gian cướp đi tất cả kỹ niệm thân yêu của tuổi học trò. Mới ngày nào đây khi ta mới bắt đầu bước vào sống chung trong môi trường tập thể biết bao nhiêu là kỹ niệm thân thương mà giờ đây tiếng ve sầu rộn rã, khấp nơi đỏ rực sắc trời của hoa phượng báo hiệu mùa hè lại về.
Thu qua đông đến, xuân hết, hạ sang thới gian đi theo quỹ đạo như vậy, đó là quy luật tất yếu của thời gian. Giờ thì chẵng còn mấy ngày nữa là chúng ta mỗi người một ngã. Ngày đó, anh em ta không còn được thấy nhau, không còn tâm sự với nhau, buồn và buồn nhiều đó. Trước lúc chia tay anhcungx chẵng có gì hơn vộ ghi vào đây mấy chữ làm kỹ niệm để nhớ mãi người anh này nha.
Thôi giờ đây dù có nhớ bao nhiêu đi nữa, viêt nhiều bao nhiêu đi nữa thì cũng không giữ lại được thời gian để anh em mình sống gần với nhau được nữa, cũng không thoát được cảnh chia tay.
Đào thân mến! Giờ thì cũng chẳng biết nói gì hơn, cũng không ngoài hai chữ chia tay, chỉ trao nhau nét chữ để làm kỹ niệm nhớ mãi người anh cùng khóa học, cùng vui chơi, cùng nhau hờn giận trong thời gian qua. Ngần ấy cũng gọi là lưu bút cho nhau trong những ngày hè xa vắng và ghi thư cho anh nha!
N
Lê Đình Vinh
Quê hương: Thôn 4 - Tiên Cảnh - Tiên Phước - Quảng Đà.
Mới đó mà hời gian cướp đi tất cả kỹ niệm thân yêu của tuổi học trò. Mới ngày nào đây khi ta mới bắt đầu bước vào sống chung trong môi trường tập thể biết bao nhiêu là kỹ niệm thân thương mà giờ đây tiếng ve sầu rộn rã, khấp nơi đỏ rực sắc trời của hoa phượng báo hiệu mùa hè lại về.
Thu qua đông đến, xuân hết, hạ sang thới gian đi theo quỹ đạo như vậy, đó là quy luật tất yếu của thời gian. Giờ thì chẵng còn mấy ngày nữa là chúng ta mỗi người một ngã. Ngày đó, anh em ta không còn được thấy nhau, không còn tâm sự với nhau, buồn và buồn nhiều đó. Trước lúc chia tay anhcungx chẵng có gì hơn vộ ghi vào đây mấy chữ làm kỹ niệm để nhớ mãi người anh này nha.
Thôi giờ đây dù có nhớ bao nhiêu đi nữa, viêt nhiều bao nhiêu đi nữa thì cũng không giữ lại được thời gian để anh em mình sống gần với nhau được nữa, cũng không thoát được cảnh chia tay.
Đào thân mến! Giờ thì cũng chẳng biết nói gì hơn, cũng không ngoài hai chữ chia tay, chỉ trao nhau nét chữ để làm kỹ niệm nhớ mãi người anh cùng khóa học, cùng vui chơi, cùng nhau hờn giận trong thời gian qua. Ngần ấy cũng gọi là lưu bút cho nhau trong những ngày hè xa vắng và ghi thư cho anh nha!
N
Lê Đình Vinh
Quê hương: Thôn 4 - Tiên Cảnh - Tiên Phước - Quảng Đà.
Hè 1983
Đào mến mến!
N rất hân hạnh khi được viết trang đầu tiên của cuốn lưu bút này. N phải viết gì đây hả Đào, viết gì đây khi anh em ta xã nhau.
Đào quý mến! Hai năm trôi qua, chúng ta sống bên nhau biết bao nhiêu chuyện vui buồn đã để lại ở mỗi chúng ta. Thời gian đếm từng phút, từng giờ mà sao vẫn trôi đi nhanh quá. Mới ngày nào khi chúng ta đặt bước lần đầu tiên đến đất sư phạm nầy. Nhìn những đoạn đường chúng ta đang bước sao mà dài lê thê và ở mỗi chúng ta ai không phải lo nghĩ. ngày đó, ai đã biết ai, ai đã quen ai... Rồi thời gian dần trôi N M ta đã gần nhau, thông hiểu nhau, quen nhau...
Đào ạ, bây giời thời gian cũng chẵng còn mấy giờ mấy phút nữa là chúng ta, năm mươi bảy con chim sổ lồng tung bay... Qê em ở tận cù lao xa tít còn quê anh ở tận Thăng Bình xa xôi. Kẻ về Tiên Phước, người về Đại Lộc, ái đó mỗi người mỗi nơi> Rồi ngày tháng Đào ạ, biết bạn bè chúng ta có được một lần nào nữa gặp nhau chăng, hay khi đóchúng ta chỉ gặp lại nhau trên những dòng chữ như thế này thôi. Thật đáng buồn phải không Đào. Nhưng N M ta chắc không vội vàng xa lánh thế này đâu Đào ạ. Sau một trămngày nóng oi bức theo quy luật của thời gian và cũng là những ngày buồn vui của lứa tuổi học trò chúng ta có lẽ sẽ gặp nhau và cùng chung với những chuỗi ngày sư phạm kế tiếp.
Thôi ngần ấy cho Đào gọi là lư bút, anh tin rằng Đào sẽ không bao giờ quên những ngày đáng quý đó. Thôi Đào về quê nghĩ nắng vui nhiều và nhớ ghi thư cho anh với.
-N-
Lê // Uyên
Đ/C: Thôn 4 - Thăng Phước - Thăng Bình - QNĐN
N rất hân hạnh khi được viết trang đầu tiên của cuốn lưu bút này. N phải viết gì đây hả Đào, viết gì đây khi anh em ta xã nhau.
Đào quý mến! Hai năm trôi qua, chúng ta sống bên nhau biết bao nhiêu chuyện vui buồn đã để lại ở mỗi chúng ta. Thời gian đếm từng phút, từng giờ mà sao vẫn trôi đi nhanh quá. Mới ngày nào khi chúng ta đặt bước lần đầu tiên đến đất sư phạm nầy. Nhìn những đoạn đường chúng ta đang bước sao mà dài lê thê và ở mỗi chúng ta ai không phải lo nghĩ. ngày đó, ai đã biết ai, ai đã quen ai... Rồi thời gian dần trôi N M ta đã gần nhau, thông hiểu nhau, quen nhau...
Đào ạ, bây giời thời gian cũng chẵng còn mấy giờ mấy phút nữa là chúng ta, năm mươi bảy con chim sổ lồng tung bay... Qê em ở tận cù lao xa tít còn quê anh ở tận Thăng Bình xa xôi. Kẻ về Tiên Phước, người về Đại Lộc, ái đó mỗi người mỗi nơi> Rồi ngày tháng Đào ạ, biết bạn bè chúng ta có được một lần nào nữa gặp nhau chăng, hay khi đóchúng ta chỉ gặp lại nhau trên những dòng chữ như thế này thôi. Thật đáng buồn phải không Đào. Nhưng N M ta chắc không vội vàng xa lánh thế này đâu Đào ạ. Sau một trămngày nóng oi bức theo quy luật của thời gian và cũng là những ngày buồn vui của lứa tuổi học trò chúng ta có lẽ sẽ gặp nhau và cùng chung với những chuỗi ngày sư phạm kế tiếp.
Thôi ngần ấy cho Đào gọi là lư bút, anh tin rằng Đào sẽ không bao giờ quên những ngày đáng quý đó. Thôi Đào về quê nghĩ nắng vui nhiều và nhớ ghi thư cho anh với.
-N-
Lê // Uyên
Đ/C: Thôn 4 - Thăng Phước - Thăng Bình - QNĐN
Lưu bút
Dũng sẽ gõ lại cho Đào những trang lưu bút quý giá này. Cảm ơn Đào đã hết lòng gìn giữ. Đó là tấm lòng của bè bạn, trong đó có Dũng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)